Chào mừng kỷ niệm 20 năm thành lập Trường THPT Lê Lợi 1998-2018 - Chúc quý thầy cô cùng các em học sinh một năm học mới vui, khỏe và thành công!

Bài hát truyền thống

Thư viện hình ảnh

Liên kết nhanh

Trang nhất » + GÓC CHIA SẺ

Tham quan kí sự
Ngày tạo: 07/06/2012   Lượt xem: 1734

     (Thân yêu tặng 12A1- 2010- 2011)

::. Cô Đỗ Thị Diệu Vân

Chuẩn bị đã khá lâu với bề bộn những lo toan…Thế là cũng đã đến ngày mà lớp tôi mong đợi…Thoảng đưa như tiếng bạn bè của tôi từ thời xa lắm:

“…Đêm qua mình chẳng ngủ, chỉ mong trời sáng.

… Đằng nào cũng chẳng ngủ, nên nằm nghe nhạc.

…Mãi không ngủ, thế mà gần sáng lại ngủ quên.”

Ríu rít như chim vỡ tổ, với mỗi chủ đề “ không ngủ’. Tôi ngắm nhìn những khuôn mặt của một đêm thao thức. Lạ thật chẳng thấy sự mệt mỏi!. Bạn biết không ? tôi cũng thế, giấy thông báo của cô giáo chủ nhiệm là 6 giờ khởi hành mà…Tôi cũng dậy từ 5 giờ- cũng chuẩn bị…cũng vội vã…

    Từng nhóm, từng nhóm học sinh tôi có mặt.

            Lên xe thôi!. Đủ rồi ư? Thưa cô thiếu Vũ! Như thế đã là giỏi lắm rồi, tôi thầm nghĩ. Nhưng trong lòng lại thấy buồn. Tôi biết rất nhiều trong số những thành viên của lớp,cùng suy nghĩ với Quý Hòa: đã thấy…” sâu trong lòng tôi dâng lên nỗi buồn vì thiếu bạn”. Không biết bạn có hiểu không?. Người ta nói: “ Đẩy tình bạn ra khỏi cuộc sống của mình, chẳng khác chi đẩy mặt trời ra khỏi thế giới này”.- Mong rằng bạn sẽ hiểu.

    Lên xe thôi …

            Lời bài hát đầu tiên tôi thưởng thức trong chuyến đi này không thuộc thế hệ của tôi…Bỗng nhiên tôi thấy mình xa lạ, như người khách, lạc vào thế giới của những mộng mơ!. Tôi muốn đứng ngoài, nhìn vào tập thể này…Lớp tôi chủ nhiệm đó, bạn biết không? Khi mới đến một nơi xa lạ, bạn ngỡ ngàng, lo lắng. Người đầu tiên bạn gặp: chia sẻ với bạn; quan tâm đến bạn…sẽ là người in đậm trong tim bạn đúng không? Tôi mong vậy. Dù năm nay gánh nặng công việc này đã giao lại cho Thu Sương, người mà tôi rất tin tưởng- Người có thể làm công việc này tốt hơn cả tôi- nhưng tôi biết trong tôi và cả trong khá nhiều học sinh tôi vẫn luôn có ..”cả hai cô chủ nhiệm”. Đọc được câu này bạn biết không, tôi đã khóc. Không biết sao tuổi càng lớn tôi càng dễ mủi lòng:

…Vũ không đi được, thấy buồn.

…Xuýt nữa Quý không được đi, thấy thương.

…Nhìn sự rạng ngời trên khuôn mặt tụi nhỏ thấy nôn nao muốn khóc.

           Tôi mở gói ômai đã chuẩn bị từ trước. Cô ơi, cô ơi…Bạn có biết điều gì buồn nhất khi tặng quà cho người khác không?. Đó là sự dửng dưng, hờ hững của người nhận. Tôi thật vui với sự chào đón món quà bé nhỏ này!. Em nữa đi cô- Hiếu Để, Quang Tâm- hư quá nhé! Tôi cười rất tươi…

Chỗ ngồi được mọi người phân chia tự giác…Duẩn bé nhỏ, ốm yếu thế mà ngồi mãi dãy ghế sau. Có đôi chút áy náy, ánh mắt Sang nhìn như mắc lỗi: “ Tôi muốn lắm được ra phía sau kia. Nhưng biết sức mình không nổi…tha lỗi nha.”. Chẳng ai nghĩ gì đâu mà, có chăng lên lại xe lần sau sẽ tịnh tiến lên trước một chút!.

              Một cuộc gọi nhỡ của con gái yêu…Mẹ đi tham quan với học sinh mẹ à; mẹ giữ gìn sức khỏe nghe…Tôi muốn ôm con tôi vào lòng.  Giật mình nghĩ lại – người lớn đôi khi thật bất công. Muốn học trò mình phải biết điều này. Phải biết điều kia. Phải xử sự cho đúng phép… Vậy mà với con mình thì luôn muốn cho thật nhiều…Hãy coi những khuôn mặt bé thơ kia như con của mình. Bạn sẽ thấy rất nhiều điều có thể bỏ qua và cũng sẽ thấy ngàn vạn điều đáng yêu ở đó.

             “ Ồ đẹp” tự nhiên đồng thanh. Tôi giật mình nhìn ra- rừng cây thay lá đâm chồi non…Học trò của tôi đáng yêu đấy chứ. Sự cảm nhận tinh tế về vẻ đẹp thiên nhiên. Nếu không có cuộc đi này, hẳn tôi sẽ không biết .

               Bạn có thấy không? Ngủ một giấc thật say… Sáng đến trường, hết 5 tiết học về nhà…Cứ như thế. Ngoài những chuyện trò bình thường, đùa giỡn đôi chút, để thầy cô rầy la…Thế là ngày tháng cứ trôi . Bỗng chốc có lúc nào đó thời gian như ngừng lại. Ngừng lại để mọi người có đủ thời gian cảm nhận tấm chân tình. Bạn tặng cho tôi một nụ cười. Bạn chia xẻ với tôi một điều khó nghĩ. Bạn san sẻ, cho tôi vơi bớt sự khó khăn. Học sinh lớp tôi đấy: “..Chưa bao giờ lớp mình gần nhau, hiểu nhau, gắn bó nhau như lúc này”- Lời của Thảo!

            Bạn biết không bài học thứ nhất vào đời đó là sự cảm thông. Tôi thường nói với với học sinh của mình: yếu tố đầu tiên cần có để trở thành người tốt đó là phải luôn biết áy náy. Hãy suy nghĩ đến điều mình gặp trên đường. Hãy nghĩ lại điều mình đã xử sự với người khác. Hãy quan sát mọi người đối xử với nhau…Để lắng nghe, để cảm nhận và điều chỉnh mình…

             

            Đường xấu!  xe cũ! Hay vì mệt mỏi…Tôi chìm đắm trong những suy tư…”Gọi cô! Gọi cô” Tôi choàng tỉnh và lấy làm tiếc vì đã bỏ lỡ một sự việc đáng được chứng kiến: Được nhìn thấy nhà sư phát nguyện “ba bước một lạy”, cầu sự bình yên. Thôi đành- Trong cuộc đời cũng có rất nhiều điều tốt đẹp vô tình ta đã bỏ qua!.

    Đường Hồ Chí Minh với những ổ gà liên tiếp. Nhìn xa cây cối ven đường vụt chạy, tôi thoáng nghe thỉnh thoảng tiếng trò tôi trầm trồ vì bắt gặp điều gì đó…Tượng Phật tọa trên đồi cao là chỗ rẽ, xe đưa chúng tôi đến lăng Khải Định. Đẹp quá! Bạn có thể nghĩ ra được từ gì khác không? Sừng sững trên cao lăng vua Khải Định. Lịch sử nói nhiều điều về vị vua này. Tiếc rằng trong số chúng tôi không có ai dạy môn lịch sử. Nhìn trò tôi xem, chúng tròn xoe mắt. Nếu đến đây lần đầu chắc bạn sẽ có cảm giác này! Tôi như nhìn thấy tuổi thơ tôi, cùng với bạn bè bao nhiêu lần tôi đã đến đây. Hồi ức của tôi trở về tháng ngày xưa ấy. Tôi cùng Thu Trang nhớ lại cảnh cùng chúng bạn trên con đường gập ghềnh, lên dốc xuống đèo. Chúng tôi trên những chiếc xe đạp, thậm chí rất nhiều bạn còn phải đi bộ…chúng tôi từng qua đây nhiều lần không hẳn chỉ đi tham quan: Lên núi trồng thông! Rừng thông đẹp không?...Con đường vắng xưa, nay đã như phố chợ. Tôi không biết mình vui hay buồn. Đã xa thật xa…Đã lâu thật lâu…

Bừng tỉnh khi nghe ai đó nói to: Lớp mình thật vui vì có bốn cô cùng đi. Bốn cô, hai mẹ cùng một đàn con ríu rít…Chúng tôi xuống xe…

                Cảm thấy mỏi gối khi đặt chân lên những bậc cao. Tôi ấm lòng khi Thạch đến bên đôi mắt mở to, má đồng tiền như con gái: Em cõng cô lên nhé!. Chắc sẽ có lúc phải vậy thôi…Những bức ảnh chụp vội, cảnh tạo dáng, làm duyên. Đẹp vậy mà, đừng bỏ lỡ, chụp ảnh với mấy “ông tây” nữa chứ.

                Lên xe thôi! 10giờ 30 phút rồi đấy. Trên đường chợt nghĩ ra tôi đề nghị dừng xe, cô trò tôi ghé: Đàn nam giao!.Vẻ uy nghiêm, tĩnh lặng. Chúng tôi lặng lẽ bên nhau như bỗng nhiên đi lạc vào cõi khác. Những cây thông già đi theo tháng năm. Tôi nhớ lại ngày thơ bé của tôi với những bao rác thông về thổi cơm…Khói cay nồng!

               Mọi người ơi. Nhìn đi, trường học ngày xưa của cô đó…Đâu cô? Đó hả cô? Tiếng hỏi, tiếng trầm trồ. Tôi kiêu hãnh giới thiệu với học trò, trường Trưng Trắc ( bây giờ là trường Hai Bà Trưng) của tôi ngày xưa. Tự nhiên tôi ước mình được quay trở lại tuổi ấu thơ cắp sách tới trường…Thầy cô của tôi!.Bạn bè của tôi! Tôi thấy mình được quay trở lại: “Một thời hồn nhiên, một thời bé dại và một thời chẳng có những âu lo…”. Bỗng nhiên tôi ước rằng trong số trò tôi, 30 năm sau cũng sẽ có người kiêu hãnh gọi tên trường thân yêu: Lê Lợi.

               Ăn cơm Huế thật ngon- Cơm hết!. Chắc trò tôi vẫn chưa no!

            Điểm danh nào…Nhóm em- Sơn nhanh nhất- thiếu Lý, Lan. Diễm- đi tìm bạn…Về muộn bị la! Các cô bé buồn cúi mặt:..Đi mua thuốc chống say xe cho Hiền đang mệt nhoài…Bài học về tính kỉ luật với tập thể thôi, đừng buồn nữa nghe!.

    Siêu thị BigC là nơi tiếp theo mà chúng tôi sẽ tới. Bạn muốn mua gì, xem gì tùy thích, thời gian cho bạn nhiều mà. Loanh quanh hồi lâu chẳng mua được gì? Giá như con còn nhỏ như Bích Vân, tôi cũng sẽ mua quà…Lúc nào đó có dịp qua đây tôi sẽ nhớ góc này. Chỗ cô trò tôi kẻ đứng, người ngồi bên gói bánh lọc của các mẹ chuẩn bị với sự chung tay của rất nhiều người. Một thoáng thôi. Ra muộn ư? Hết bánh rồi…Bài học cho sự chậm trễ nhé! Nhìn hai người mẹ lo lắng cho các con từ thức ăn đến nước uống tôi thấy chạnh lòng. Thu Sương đã làm được điều mà tôi không thể trong hai năm chủ nhiệm của mình…

 Bạn mua gì không?.Tôi mua…Tôi mua…Cô chủ nhiệm có áo mới đấy! “ Em mua sữa cho bà và mua mì cho mẹ” Chuân cười thật tươi khi khoe với tôi- thương quá.

           “ Trúc lâm thiền viện” là điểm cuối cùng của cuộc hành trình này. Ai cũng háo hức cũng trông ngóng. Đi dọc theo con đường nhỏ rất lâu. Trước mắt cô trò tôi, cảnh thiên nhiên hùng vĩ. Tất cả chúng tôi dường như im phắc, sau đó vỡ òa.- Đẹp quá!. Thật không tả nổi…Từ bên này sông, nhìn qua như một bức tranh. Tôi đang mơ. Đúng thật như mơ!

              Tượng Phật trên tòa sen như soi mình xuống dòng nước xanh thẳm bình yên. Chếch trên cao ẩn mình trong rừng núi, mái chùa cong vút. Nắng xế chiều hắt trên sông- núi rừng như mọc từ sông lên- mây phủ. Ba con thuyền máy nối đuôi đưa cô trò tôi sang sông. Sang sông là cụm từ luôn làm ta nghĩ tới sự tiếp bước. Nhưng ở đây, bến sông này đưa tôi đến cõi “không”. Như trút hết mọi âu lo đời thường tôi hăm hở bước vào cõi Phật. Một, hai…bảy lăm…tám mươi…Tôi không đếm được nữa. Chân mỏi nhừ mà mắt tôi vẫn hướng tới. Minh Tiến, Quang Hùng hai bên gần như nhấc bổng tôi lên!. 175 bậc cô à! Tiếng Quang thì thầm báo tôi biết…Đứng trên cao nhìn xuống thấy lòng mình tĩnh lặng. Tất cả chúng tôi hội tụ trước tam quan. Yên lặng bước. Nói thật khẽ. Chúng tôi như sợ làm nơi này thức giấc. Tôi bỗng muốn nghe một tiếng chuông vang vọng từ cõi tĩnh mịch này…Cầu Phật Tổ cho chúng con sự bình yên!...

            Học trò tôi vốn tinh nghịch là thế, ồn ào là thế…vậy mà giờ đây yên lặng. Đi thật chậm. Nói thật khẽ…Giá như tôi nghe được những lời nguyện cầu trên những khuôn mặt thành tâm kia nhỉ!...

           Chắc đây là nơi các tăng, ni tu tập, chỉ thấp thoáng đôi bóng ni sư công quả. Tất cả như cõi mơ. Đẹp, sạch và thật sự bình yên…Một phút lòng tôi như dừng lại!. Tôi ngắm nhìn cảnh vật nơi này. Muốn ghi nhớ, muốn lưu giữ cho riêng mình hình ảnh: chiều muộn, nắng vàng, mây khói phủ và một tiếng chuông ngân…

            Tôi thấy trong mắt Khánh như ngấn nước khi nói:..”Em lên đây mà thấy thương mẹ”, khi nghe cô kể chuyện nhớ ba. Ai đó trong số học trò tôi đã nói: Cảm ơn ba, mẹ đã cho con cuộc sống này. Tôi nghĩ rằng sự nhọc nhằn của mọi bà mẹ sẽ tan biến theo khói sương...Đúng thật, trước Phật con người ta trở nên thánh thiện…Nắng nhạt dần như lời mời tiễn. Chúng tôi xuống núi…Trên thuyền, tôi bâng khuâng ngoái lại. Gửi lại nơi này chút lưu luyến vấn vương…

             Lên xe thôi! Quay trở về nơi chúng tôi xuất phát. Tưởng sẽ mệt nhoài. Nhưng không- ngoại trừ Hiền, Lý, Thuần Tâm say xe và Quý bắt đầu sốt…Tất cả học trò tôi trò chuyện râm ran. ..và bắt đầu hát, những bài hát không đầu không cuối, miễn có người “lĩnh xướng”. Giá hát được tôi muốn cùng trò tôi hòa ca…

           

 Bạn có uống café hòa tan không? Nếu bạn dùng với nước thật sôi để pha bạn sẽ thấy hương vị đậm đà không thể có nếu bạn dùng nước nguội. Ví von vậy để bạn thấy rằng nếu quan sát học trò tôi qua lăng kính cuộc sống, bạn sẽ thấy chúng thật sự đáng yêu!.Tôi không nghĩ Nguyên có thể hay cười đến vậy và cũng cười sao tôi thấy Nhật Thành thật thương…Tôi muốn ôm tất cả trò tôi vào lòng. Tôi ước thật nhiều điều. Tôi mơ thật nhiều điều…và trên hết tôi cầu mong cuộc đời sẽ cho trò tôi thật nhiều niềm vui. Để mãi trên những đôi môi bé thơ kia luôn đọng nụ cười. Để chẳng bao giờ chúng phải rơi nước mắt buồn đau!.

               Bạn thân! Ai cũng có trong tim vùng kí ức tuổi thơ. Thấp thoáng trong đó bóng dáng của những người ta yêu thương và cả những người làm tim ta nhói buốt. Cuộc sống cứ trôi. Ngày bình thản cứ qua…Thoảng trong gió lời thì thầm của những kỉ niệm!...

  

            Bạn sẽ cất giữ những gì trong kí ức bình yên của mình:

…Lời thì thầm của gió- Tiếng xào xạc của lá.

…Mùa hè đổ lửa hay cái buốt giá của mùa đông.

          Bạn sẽ gửi lại những gì khi rời xa nơi mình đã từng gắn bó:

…Lời nói văng vẳng nhiều cung bậc của nhiều thầy cô.

…Tiếng đùa vui của bạn bè, đôi khi cũng làm ai đó khóc.

…Và sân trường rộn rã giờ ra chơi…

         Bạn mang theo những gì trong hành trang vào đời của mình:

…Tri thức đọng lại của những giờ học căng thẳng.

…Tiếng trống trường dồn dập báo hết giờ.

…Cả cái nhìn e ấp, bối rối của ai đó.

… Và những tấm ảnh kỉ niệm chuyến đi khó quên này!

             Đã đến lúc chia tay rồi ư?. Đừng buồn nữa, bạn thân- Chia tay! Không phải là sự kết thúc- nó là điểm khởi đầu cho một chặng đường mới. Mà trên con đường đó, bạn- tôi sẽ vững bước với hành trang của mình…Và tôi tin rằng trong hành trang đó, bạn sẽ mang theo những người mà mình yêu thương… 

 

 


Các tin khác:
  • Viết cho mái trường tôi yêu! - 20/11/2015
  • 7 cách “học đâu nhớ đấy” - 25/02/2015
  • Những lưu ý trong kỳ thi tốt nghiệp THPT - 28/05/2014
  • Lời chia sẻ học sinh cũ của Trường THPT Lê Lợi - 07/05/2014
  • Bí kíp giải tỏa áp lực trong mùa thi đại học - 29/04/2014
  • Những hòn đá cuội, sỏi to trong cuộc sống - 14/02/2014
  • 20 lợi ích khó tin nhờ đọc sách - 20/01/2014
  • Lời tạ từ năm cũ - 31/12/2013
  • Lạnh rồi, nhớ mặc áo ấm, bố nhé! - 25/12/2013
  • Bản đồ tư duy - Một công cụ hỗ trợ dạy học hiệu quả - 06/10/2013
  • Quà tặng của sự phản bội - 16/09/2013
  • Phương pháp học tốt Môn Vật Lý - 12/09/2013
  • Giáo viên bộ môn cần phát huy vai trò trong tiết học - 28/07/2013
  • Các cách giải hay và giải đề thi Đại học Năm 2013- Môn Vật lý - 07/07/2013
  • Câu chuyện về ba người thầy vĩ đại - 21/05/2013
  • Đề thi và đáp án thi thử Đại học Môn Vật Lý - Năm học 2012 -2013 - 26/04/2013
  • Đề thi và đáp án thi thử Đại học Môn Hóa - Năm học 2012 -2013 - 21/04/2013
  • Đề thi và đáp án thi thử Đại học Môn Toán - Năm học 2012 -2013 - 21/04/2013
  • Hướng dẫn giải một số câu khó trong đề thi thử Vật lý Năm học 2012 - 2013 - 24/04/2013
  • Phương pháp học tốt các môn tự nhiên - 31/03/2013
  • Thủ khoa "kép" ĐH Ngoại thương khối D chia sẻ bí quyết đạt điểm cao - 26/03/2013
  • Một số vấn đề khó trong sách giáo khoa Vật Lý trung học phổ thông theo chương trình mới. - 19/03/2013
  • Bí quyết ôn và làm bài thi khối C đạt kết quả cao - 27/02/2013
  • Viết cho mẹ - 15/02/2013
  • Tư duy: Phải tập trung khi học - 29/01/2013
  • "Lực đẩy" trong cuộc sống - 05/02/2013
  • Kỹ năng sống: Theo đuổi sự ưu tú - 21/01/2013
  • Quản lý thời gian - 22/01/2013
  • "Xóa sổ" sự dằn vặt - 12/01/2013
  • Một số kinh nghiệm giải bài toán liên quan đến phản ứng đốt cháy hợp chất hữu cơ - 17/10/2012
  • PGS Văn Như Cương răn học trò! - 07/09/2012
  • Cảm động tình cha con - 14/08/2012
  • Bí quyết luyện nghe tiếng Anh - 14/08/2012
  • Những điều giá trị trong cuộc sống - 14/08/2012
  • Ba người thầy vĩ đại - 14/06/2012
  • Cây ăn thịt tái xuất Việt Nam sau 100 năm - 12/06/2012
  • Cảnh Xuân - Bài thơ độc đáo! - 10/06/2012
  • Thơ tình toán học - Nghiệm duy nhất đời anh - 09/06/2012
  • Viết cho cô - 07/06/2012
  • Bố ơi! - 07/06/2012
  • Mẹ tôi - 07/06/2012
  • Trái tim đau! - 07/06/2012
  • Ý nghĩa của việc mang đồng phục - 07/06/2012
  • Để trở thành một người biết lắng nghe - 07/06/2012
  • Tham quan kí sự - 07/06/2012
  • Quan niệm riêng của HS trước khi học chương "Từ trường" Vật lý 11 Nâng cao THPT - 07/06/2012
  • Tìm kiếm

    Tuyển sinh lớp 10

    Kế hoạch tuần

    Tiện ích

    Học sinh tiêu biểu

    Họ tên: Ngô Đức Linh

    Thông tin: Lớp 12B5 - Khóa 2009-2012

    Thành tích: Giải Nhì HSG Tỉnh môn Giải Toán trên MTCT năm 2011-2012; Giải Nhì HSG Tỉnh môn Toán 12 năm 2011-2012

    Họ tên: Nguyễn Ngọc Tuấn

    Thông tin: Lớp 12A1 - Khóa 2009-2012

    Thành tích: Giải KK HSG Tỉnh môn Giải Toán trên MTCT năm 2011-2012

    Họ tên: Nguyễn Thị Hoàng Nhi

    Thông tin: Lớp 12A1 - Khóa 2009-2012

    Thành tích: Giải KK HSG Tỉnh môn Giải Toán trên MTCT năm 2011-2012

    Họ tên: Đoàn Thị Lan

    Thông tin: Lớp 12A1 - Khóa 2009-2012

    Thành tích: Giải KK HSG Tỉnh môn Giải Toán trên MTCT năm 2011-2012

    Họ tên: Đinh Hoàng Dũng

    Thông tin: 11A2-Khóa 2010-2013

    Thành tích: Thủ khoa Cuộc thi Sáng tạo thanh thiếu niên Tỉnh Quảng Trị 2012

    Họ tên: Nguyễn Chơn Quang

    Thông tin: A1-Khóa 2009-2012

    Thành tích: Giải 3 HSG Giải toán trên MTCT Tỉnh 2012; Giải 3 HSG Toán 12 Tỉnh 2012;

    Họ tên: Nguyễn Anh Tuấn

    Thông tin: A1-Khóa 2010-2013

    Thành tích: Giải 2 Tin học trẻ Quảng Trị 2012; Giải KK HSG Tin học 11 Tỉnh; Giải KK HSG Tin học 12 Tỉnh

    Họ tên: Nguyễn Đức Minh

    Thông tin: A2-Khóa 2010-2013

    Thành tích: Giải 3 Tin học trẻ Quảng Trị 2012; Giải 2 HSG Tin học 11 Tỉnh; Giải KK HSG Tin học 12 Tỉnh

    Họ tên: Lê Văn Toàn

    Thông tin: A2-Khóa 2010-2013

    Thành tích: Giải 2 Tin học Trẻ Quảng Trị 2012; Giải KK HSG Tin học 11 Tỉnh

    Họ tên: Trịnh Công Lý

    Thông tin: B4-Khóa 2010-2013

    Thành tích: Giải 3 HSG Tin học 11 Tỉnh

    Họ tên: Mai Chiếm Phước

    Thông tin: B7-Khóa 2009-2012

    Thành tích: Giải 3 HSG Tin học 12 Tỉnh

    Ủng hộ nhà trường

    Họ tên: Ông Đoàn Luyến

    Thông tin: GĐ Công ty TNHH Đoàn Luyến

    Đóng góp: Tặng thưởng 5 HS đạt giải HSG Giải toán trên MTCT 2011-2012 2.500.000

    Họ tên: Ông Lê Văn Thành (cựu học sinh)

    Thông tin: Giám đốc Công ty Ánh Dương - TP HCM

    Đóng góp: Tặng 2.000.000 VNĐ cho Câu lạc bộ Toán.

    Họ tên: Ông Hồ Sỹ Quảng

    Thông tin: Ngân hàng AGRIBANK Cam Lộ - Quảng Trị

    Đóng góp: Tặng 500.000 VNĐ cho học sinh nghèo vượt khó Lớp 10A1

    Đại học Duy Tân

    Thống kê truy cập

    Bản quyền thuộc Trường THPT Lê Lợi - Quảng Trị.
    Trưởng ban biên tập: Nguyễn Thị Hồng Khuyên.
    Thường trực: Đặng Hoàng Quý
    Địa chỉ: 87 Lê Lợi - Đông Hà - Quảng Trị, ĐT: (0233) 3854 800, Fax: (0233) 3859 728
    Thiết kế bởi Trung tâm PT CNTT - VNPT Quảng Trị. ĐT 0233. 3556911.